Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

Chị lấy chồng một cách khác thường, mà…cái cuộc đời chị thì đúng thật là chẳng có cái gì là bình thường cả. Người ta vẫn nói cái gì mua được bằng tiền thì cái ấy rẻ, quả đúng không có sai.
14 tuổi – khi mà các thiếu nữ còn đang mè nheo, nũng nịu với cha mẹ, bắt đầu học cách làm dáng với bạn trai thì chị đã trở thành một cô chủ nhỏ của một tiệm truyện tranh ở phố. Bản tính con buôn từ bé, lại thêm cái di truyền từ gia đình nên việc chị khôn ngoan, lọc lõi hơn bạn cũng lứa cũng là cái điềm báo cho các phận đời đàn bà của chị không được êm đềm như những người đàn bà khác. Theo một lời tâm sự của người đi trước.
Đàn bà mang khí khái đàn ông, việc gì cũng nhảy vào xắn tay, lúc nào cũng cầu toàn, cũng quyết liệt, cũng rành mạch, rõ ràng, người như chị thì đời khó mà lặng lẽ được. Học xong cấp ba, như bao bạn bè, chị đi học đại học, nhưng ngay cả cái sự học của chị nó cũng vẫn khác với bạn bè thông thường. Khi mà bạn cùng lứa với chị vẫn còn đang vô âu vô lo, sống hưởng thụ, phụ thuộc và hoang mang với mục đích sống của đời mình thì chị đã mở một shop thời trang làm ăn phát đạt trên phố cổ. Đi học, về lấy hàng, quản lý nhân viên, giao lưu với khách, chị đích thực là một người phụ nữ giỏi giang ít ra là so với các bạn cùng lứa.
Chồng
Với những y tuong kinh doanhLàm ăn có lãi, chị đầu tư thêm rồi có tiền mua nhà trả góp, học đến năm 3 đại học chị đã mua được nhà chung cư với hai cửa hàng thời trang, chị đích thực là một người phụ nữ thành công, dù thành công ấy chưa lớn lao so với những người giỏi giang hơn, nhưng so với rất rất nhiều người cùng thế hệ, họ phải học hỏi chị nhiều lắm!
Thông minh, quyết liệt, bản lĩnh và cá tính, thế nhưng chị vẫn là phụ nữ với những bản năng của đàn bà: vẫn rung động và yếu mềm trước người đàn ông chị thương yêu! Trớ trêu là người đó lại không yêu chị, chỉ quý mến thôi, vì anh nói anh sợ chị vì chị thông minh quá, độc lập quá, giỏi giang quá, đàn bà chỉ cần chữ “đủ” cái gì “quá” đều khiên đàn ông e ngại…Vậy là, cái tình đầu cho đi, người tình đầu chẳng nhận, chị đơn phương đau khổ với chính mình, vẫn ngạo nghễ rằng không phải vì mình không đáng yêu, mà vì họ không dám yêu mình thôi, cao ngạo vờ vịt thế, nhưng chị đau lắm!
Có một anh học trên chị 1 năm, nói là anh nhưng tính tình thì như đứa trẻ con, nhưng nếu xét trên góc độ bạn bè thì cũng dễ thương, chơi được! Chị với bạn bè bất kể là trai hay gái, đều rất dễ kết thân và giữ được mối quan hệ sâu sắc, lâu bền! Anh T. (không tiện nêu tên) thì khỏi phải nói, mê chị như điếu đổ. Tìm mọi cách để chinh phục cô nàng giỏi giang nhưng kiêu kì, đáp lại vẫn là sự thờ ơ của chị. Cho đến khi chị bị thất tình vì tình yêu không đáp trả thì T mới có cơ hội nhảy vào cuộc đời chị và biến đời chị thành một bãi chất thải. Ở đời đúng là không ai nói trước được điều gì, nhiều khi lại phải đổ lỗi cho “hên – xui”.
Chồng
Sau quả tình một đêm ngang trái, hai tháng sau chị biết mình mang bầu. T – chủ nhân của tác phẩm rũ toẹt chị bằng câu nỏi “anh chưa thể làm bố được, anh còn phải thi tốt nghiệp cho xong, chưa có sự nghiệp, không lo được, em bỏ nó đi!”. Đau đớn, phẫn uất, căm hận…lần đầu đời con gái trong một cơn say xỉn, có thai với một gã Sở Khanh đánh trống bỏ dùi, tình yêu thì không thể chạm tới giờ lại càng xa, đời chị thật thê thảm!
Chị không thể đời mình trở thành một thảm kịch như vậy, chị cũng muốn “bỏ”…nhưng, chị sợ phải tội, nhà chị theo đạo Thiên Chúa, chị không thể phạm vào điều răn, chị không thể làm gia đình xấu hổ về mình được, chị ngẫm nghĩ bằng lý trí mẫn tiệp nhất trong lúc chị khủng hoảng nhất: lên kế hoạch “mua chồng”.
Chị biết T đang nợ nần một khoản tiền không nhỏ vì cờ bạc, chị gọi điện cho T nói chuyện một cách sòng phẳng về chuyện cưới xin và chị sẽ trả tiền nợ cho T, xong xuôi có thể ly hôn để chị nuôi con. Chị nói ráo hoảnh, tỉnh bơ đúng chất con buôn như người ta đang mặc cả một mớ rau vậy! T ngần ngừ, nói sẽ suy nghĩ…200 triệu, không phải là một món tiền nhỏ, T không dám về xin gia đình nữa vì đã nướng vào cờ bạc và báo nhà quá nhiều lần! Vậy là, T đồng ý bán mình thành chồng chị với giá 200 triệu, dù cho T có mê chị, T là cha của con chị…
Cưới nhau xong, bụng lùm lùm chị vẫn cố gắng đi học nốt để lấy cái bằng tốt nghiệp cho cùng chúng bạn, công việc kinh doanh vẫn ổn thỏa, T dọn về nhà chị sống chung nhưng thân ai nấy giữ đúng theo hợp đồng. Nhiều khi, chị nhìn T trong nhà cứ như một đống rác thải mà chưa thể dọn được, dù nhiều lần T muốn nói xin lỗi và cố cư xử như một người chồng thật sự, nhưng cái giá mà chị nghĩ về T vẫn chỉ là một gã chồng với giá 200 triệu, không hơn!
Sinh con xong, chị nói chuyện ly hôn với T. Lúc này, chị đang chuẩn bị làm tốt nghiệp, còn T thì đã ra trường một năm và thất nghiệp, ở nhà ăn bám chị. Cái nhân cách vốn rẻ tiền thì mãi mãi cũng chẳng thể nâng cấp lên được, T không chịu và ra giá với chị thêm 100 triệu thì mới ly hôn. Chị cười nhạt “tôi tưởng anh thế nào? Hơn một năm qua ở đợ nhà tôi vẫn chưa đủ sao? Hay là cho mình cái giá cao hơn? Nói thật, nếu mà tôi đi mua tinh trùng giá tốt nhất, loại cao cấp nhất thì giá cũng chỉ hơn trăm triệu, như anh là cao giá rồi đó, đừng đòi hỏi gì hơn! Mà gọi là ly hôn cho đủ thủ tục thôi, chứ tôi với anh nào đó đăng kí mà phải ra tòa, cho anh 3 ngày dọn khỏi nhà tôi nếu không đừng trách!”. Gã sửng cồ lao vào đánh chị, chị nhẫn nhịn cho qua chuyện, cười nhạt cho cái cuộc đời mình bỗng chốc trở nên nát bấy vì một gã chồng... rẻ tiền.
Chồng
tam su tham kin đắng lòng của cô gái vì có bầu nên phải mua chồng
Hôm sau chị gọi bố mẹ chồng đến, kể hết đầu đuôi câu chuyện và yêu cầu họ mang con trai của mình ra khỏi nhà chị. Cách chị tuyệt tình cũng thật là gan dạ, tỉnh táo, dứt khoát, lạnh lùng khiến bố mẹ chồng nhìn nhau rồi nhìn con trai, con dâu mà không nói được lời nào, chỉ biết thở dài rồi bảo con trai về nhà cho đỡ nhục. Người có lòng tự trọng, nghe những lời ấy, hẳn là họ nhục thay cho T…
Ba hôm sau, T dọn đồ đi trong trạng thái hậm hực, chuyện tưởng đã hết. Nào ngờ, ra đến đầu ngõ T bị hai thanh niên xăm trổ chặn lại, mỗi ông cho T một cái bạt tai như trời giáng, T sợ hãi hỏi “sao các anh đánh em?” thì được trả lời “Vợ cũ của mày nó bảo, nếu mày tát nó 1 cái thì nó sẽ trả lại mày gấp đôi. Nên là, từ giờ đến sau này đừng có bén mảng đến đời nó nữa!”.
Chị nghe điện thoại câu chuyện báo cáo xong xuôi, im lặng không nói gì, bế con vào lòng cho bú rồi nựng “con là tất cả của mẹ, mẹ sẽ vừa là mẹ, vừa là cha của con, xin lỗi con vì mẹ không thể cho con một gia đình đầy đủ, nhưng mẹ hứa con sẽ luôn bình yên khi ở bên mẹ!”.
Và chị đã tống tiễn gã chồng vì tiền ra khỏi cuộc đời bê bết của mình, để làm lại một cuộc đời mới tốt đẹp hơn, nơi chỉ có tình yêu của chị dành cho con, không có dấu vết của gã chồng được mua bằng tiền nữa…

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

Đây là tâm sự của tôi về mối tình 4 năm và người tôi quen 9 tháng. Lương người yêu tôi cao và gia đình cũng khá giả nên chỉ cần hai đứa cưới là sẽ có nhà cửa đàng hoàng. Bạn trai lại là con trai một nên ba mẹ rất thương chúng tôi.

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

Dù đã nhiều lần tôi phân tích hay răn đe thì cô ấy vẫn chứng nào tật nấy. Tất cả chỉ tại lời ăn tiếng nói có phần bỗ bã, suồng sã và hay hành động theo bản năng của cô ấy.

Tôi thuộc tuýp đàn ông không ưa kiểu cách, sống tình cảm với gia dinh, chân thành, còn vợ tôi là một người hoạt bát, ngay thẳng, hài hước. Người thâm trầm - kẻ hoạt bát, tôi cứ tưởng vợ chồng tôi là một cặp trời sinh. Tuy nhiên, thời gian chung sống với nhau tôi chợt nhận ra tính "hoạt bát" của vợ bắt đầu phát tác và có dấu hiệu phát triển mạnh, nói nôm na lúc này tính hoạt bát đó đã trở thành cái sự "vô duyên". Dù đã nhiều lần tôi phân tích hay răn đe thì cô ấy vẫn chứng nào tật nấy. Tất cả chỉ tại lời ăn tiếng nói có phần bỗ bã, suồng sã và hay hành động theo bản năng của cô ấy.

Do kinh tế chưa vững nên vợ chồng tôi chưa có điều kiện dọn ra ở riêng nên phải sống chung cùng với bố mẹ tôi. Là dâu mới, nhưng cô ấy không bao giờ giữ ý, lúc nào cũng tự nhiên một cách thái quá, khiến cho nhiều khi tôi cảm thấy ngượng thay cho vợ.Mặc dù tôi mà mẫu người đàn ông không lăng nhăng, không ngoại tình.

Vợ tôi có tật đi vệ sinh không bao giờ chịu đóng cửa. Rất nhiều lần bố tôi vào nhà vệ sinh, rồi khựng lại khi nhìn thấy con dâu ngồi chình ình trong đó mà không thèm đóng cửa. Có lần khác, mẹ tôi thấy rõ nhà vệ sinh bật bóng sáng mà cửa lại mở. Mẹ đi tới, với ý định đóng cửa thì thấy vợ ngồi chồm hỗm trên đó. Phải nói là muối mặt vô cùng, thế mà cô thản nhiên như không. Hỏi "sao không đóng cửa?" thì cô ấy bảo "mở ra cho nó đỡ bí!". Tôi không hiểu sao vợ lại có thói quen vô duyên này. Nhiều lần bóng gió, nói thẳng này kia, góp ý các kiểu, cô vẫn không từ bỏ thói quen đó. Lâu dần tôi hiểu, nó như kiểu "sở thích" của cô. Sở thích ấy thực sự làm cho bố mẹ tôi lúc nào cũng phải "dè chừng", "đề phòng" trong chính ngôi nhà mình sống.

Mỗi khi tới bữa ăn cách hành xử của vợ khiến cả nhà không thể nào mà có thể nuốt trôi được. Trên bàn ăn vợ vừa ăn, vừa ngoáy mũi liên tục, còn để cả gỉ mũi ra giấy ngay trước mặt. Vậy vẫn chưa đủ, vợ còn thường xuyên “thả bom” khiến cho những ngày đầu mẹ tôi phải giật mình đến mức làm rơi cái bát đang cầm trên tay. Tất cả thức ăn trên bàn, từ bát canh đến đĩa thịt cô ấy đều nếm như để tráng đũa; nhà tôi có thói quen mỗi người một bát nước chấm, khi cô ấy chấm hết không đứng lên rót mà tiện tay chấm luôn bát nước chấm của mẹ tôi, mẹ tôi nhăn mặt khó chịu nhưng cô không để ý quan tâm, còn vô tư nói “ chấm hết không lãng phí mẹ ạ”. Thức ăn ngay trước mặt nhưng lúc nào vợ tôi cũng phải chọn lựa, miếng này miếng kia cho ngon.

Với họ hàng, bạn bè thân thiết thì cô ấy vô duyên đến mức không thể nào tưởng tượng được. Có người bạn thân nhất của tôi thỉnh thoảng tới nhà ăn cơm, có bữa cô còn nói như cạnh khóe “cơm nhà anh sao anh không ăn mà lại suốt ngày đến nhà em thế”, hay “lần sau đến anh mang thêm cái gì ngon, em hết tiền không có tiền mà mua suốt ngày đãi bôi anh thế đâu”. Tôi đã đá chân ngăn vợ rất nhiều lần nhưng cô ấy đều vẫn cứ cố ý nói. Tôi và anh là bạn bè từ nhỏ, anh em thân thiết chơi với nhau có vui thì thỉnh thoảng mới đến nhà nhau chơi mà vợ tôi làm cho anh ấy bẽ bàng, từ đó không bao giờ dám đến nữa. Có rủ đi ra ngoài uống nước, cũng bị vợ tôi móc mỉa, đánh tiếng trước “anh nhiều tiền thì mời chồng em nhé, chứ tháng này vợ chồng em kẹt lắm đấy”. Không hiểu từ khi lấy vợ, tôi dần thay đổi hay vì cách đối nhân xử thế với bạn bè, mà chúng cứ dần xa lánh tôi, gọi điện chúng đều cáo bận trong khi lúc sau đã thấy ngồi ở quán uống nước.

Những lần họ hàng tụ tập có cỗ, cô ấy rất mau mồm mau miệng và biến mình thành một nàng buôn không hết chuyện. Cô đem hết chuyện này của bố chồng, mẹ chồng mà không hài lòng ra nói, khiến cho bố mẹ tôi đỏ mặt vì xấu hổ. Thậm chí, khoản vợ chồng sinh hoạt cô cũng bô bô ra, kêu tôi không biết chiều cô, tuần có mấy lần chưa ra đến chợ đã hết tiền. Khiến cho mọi người cũng cảm thấy xấu hổ mà không biết nói thêm câu gì, tự lảng tránh ra chỗ khác.

Đỉnh điểm khiến tôi không thể nào chịu đựng được sự vô duyên của vợ là những ngày vừa rồi. Đối tác nước ngoài của tôi muốn đến thăm nhà để xem cuộc sống của một gia đình người Việt như thế nào vì anh rất yêu thích văn hóa gia đình của người phương Đông. Ngày tiếp anh đến, mà tôi thấy bẽ bàng và xấu hổ tới mức không còn chỗ nào để chui.

Vợ tôi bình thường ở nhà ăn mặc lôi thôi, không chú ý nhiều lắm vì muốn thoải mái, cả ngày đóng bộ công sở khó chịu rồi. Nhưng hôm đó mặc dù tôi đã thông báo có khách quan trọng, nhưng cô ấy vẫn diện chiếc quần ngủ bó cứng, ngắn cũn đến mức không còn chỗ nào ngắn hơn, áo hai dây thì nhàu nhĩ, cúi xuống thì lộ nguyên cả bộ ngực. Tôi nói thì cô bảo họ là người nước ngoài nên không để ý mấy cái đó đâu. Vì có việc nên tôi cũng tặc lưỡi cho qua, nhưng khi nhìn ánh mắt ái ngại của đối tác nhìn vợ mà tôi linh cảm xấu. Trong cả bữa ăn, cô ấy cứ ngồi dạng chân rộng hết cỡ, vừa ăn vừa cười nói hô hố, cứ vỗ tay, đập bàn hết lần này tới lần khác kêu khách ăn, thậm chí còn không ngần ngại vỗ đùi anh ý và khen “lốp anh căng thế!”. Anh ý chỉ còn nước phải cười trừ và xin ra về ngay sau khi bữa ăn kết thúc. Đương nhiên, ấn tượng về tôi không tốt từ đó, hợp đồng của công ty tôi mất và cũng đồng nghĩa với công việc của tôi cũng ra đi luôn.

Nhiều lúc tôi cũng nhắc khéo thậm chí là nạt nộ nhưng vợ chẳng nhận ra, tính cô ấy vô tư quá mà. Thực ra thì cũng toàn những chuyện nhỏ nhặt không đáng để gây mâu thuẫn gia đình. Thôi thì tôi chấp nhận nhịn đi một tí cho nhà cửa yên ấm. Nhưng với cá tính vô duyên hết thuốc chữa, chưa về làm dâu được bao lâu mà đã khiến tôi phải có nước độn thổ thế này rồi, thì sống lâu chắc tôi cũng sẽ rụng tim mà chết lúc nào không biết.

Xem thêm:Những y tuong kinh doanh sáng tạo, độc đáo

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

Đây là tam su tham kin của tôi. Tôi có nằm mơ tôi cũng không nghĩ chồng mình thô bạo, vũ phu mức đó. Anh vơ được cái gì là đập vào đầu tôi, hàng xóm sang can ngăn anh mới thôi.