Hiển thị các bài đăng có nhãn tinh-yeu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tinh-yeu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

Dù đã nhiều lần tôi phân tích hay răn đe thì cô ấy vẫn chứng nào tật nấy. Tất cả chỉ tại lời ăn tiếng nói có phần bỗ bã, suồng sã và hay hành động theo bản năng của cô ấy.

Tôi thuộc tuýp đàn ông không ưa kiểu cách, sống tình cảm với gia dinh, chân thành, còn vợ tôi là một người hoạt bát, ngay thẳng, hài hước. Người thâm trầm - kẻ hoạt bát, tôi cứ tưởng vợ chồng tôi là một cặp trời sinh. Tuy nhiên, thời gian chung sống với nhau tôi chợt nhận ra tính "hoạt bát" của vợ bắt đầu phát tác và có dấu hiệu phát triển mạnh, nói nôm na lúc này tính hoạt bát đó đã trở thành cái sự "vô duyên". Dù đã nhiều lần tôi phân tích hay răn đe thì cô ấy vẫn chứng nào tật nấy. Tất cả chỉ tại lời ăn tiếng nói có phần bỗ bã, suồng sã và hay hành động theo bản năng của cô ấy.

Do kinh tế chưa vững nên vợ chồng tôi chưa có điều kiện dọn ra ở riêng nên phải sống chung cùng với bố mẹ tôi. Là dâu mới, nhưng cô ấy không bao giờ giữ ý, lúc nào cũng tự nhiên một cách thái quá, khiến cho nhiều khi tôi cảm thấy ngượng thay cho vợ.Mặc dù tôi mà mẫu người đàn ông không lăng nhăng, không ngoại tình.

Vợ tôi có tật đi vệ sinh không bao giờ chịu đóng cửa. Rất nhiều lần bố tôi vào nhà vệ sinh, rồi khựng lại khi nhìn thấy con dâu ngồi chình ình trong đó mà không thèm đóng cửa. Có lần khác, mẹ tôi thấy rõ nhà vệ sinh bật bóng sáng mà cửa lại mở. Mẹ đi tới, với ý định đóng cửa thì thấy vợ ngồi chồm hỗm trên đó. Phải nói là muối mặt vô cùng, thế mà cô thản nhiên như không. Hỏi "sao không đóng cửa?" thì cô ấy bảo "mở ra cho nó đỡ bí!". Tôi không hiểu sao vợ lại có thói quen vô duyên này. Nhiều lần bóng gió, nói thẳng này kia, góp ý các kiểu, cô vẫn không từ bỏ thói quen đó. Lâu dần tôi hiểu, nó như kiểu "sở thích" của cô. Sở thích ấy thực sự làm cho bố mẹ tôi lúc nào cũng phải "dè chừng", "đề phòng" trong chính ngôi nhà mình sống.

Mỗi khi tới bữa ăn cách hành xử của vợ khiến cả nhà không thể nào mà có thể nuốt trôi được. Trên bàn ăn vợ vừa ăn, vừa ngoáy mũi liên tục, còn để cả gỉ mũi ra giấy ngay trước mặt. Vậy vẫn chưa đủ, vợ còn thường xuyên “thả bom” khiến cho những ngày đầu mẹ tôi phải giật mình đến mức làm rơi cái bát đang cầm trên tay. Tất cả thức ăn trên bàn, từ bát canh đến đĩa thịt cô ấy đều nếm như để tráng đũa; nhà tôi có thói quen mỗi người một bát nước chấm, khi cô ấy chấm hết không đứng lên rót mà tiện tay chấm luôn bát nước chấm của mẹ tôi, mẹ tôi nhăn mặt khó chịu nhưng cô không để ý quan tâm, còn vô tư nói “ chấm hết không lãng phí mẹ ạ”. Thức ăn ngay trước mặt nhưng lúc nào vợ tôi cũng phải chọn lựa, miếng này miếng kia cho ngon.

Với họ hàng, bạn bè thân thiết thì cô ấy vô duyên đến mức không thể nào tưởng tượng được. Có người bạn thân nhất của tôi thỉnh thoảng tới nhà ăn cơm, có bữa cô còn nói như cạnh khóe “cơm nhà anh sao anh không ăn mà lại suốt ngày đến nhà em thế”, hay “lần sau đến anh mang thêm cái gì ngon, em hết tiền không có tiền mà mua suốt ngày đãi bôi anh thế đâu”. Tôi đã đá chân ngăn vợ rất nhiều lần nhưng cô ấy đều vẫn cứ cố ý nói. Tôi và anh là bạn bè từ nhỏ, anh em thân thiết chơi với nhau có vui thì thỉnh thoảng mới đến nhà nhau chơi mà vợ tôi làm cho anh ấy bẽ bàng, từ đó không bao giờ dám đến nữa. Có rủ đi ra ngoài uống nước, cũng bị vợ tôi móc mỉa, đánh tiếng trước “anh nhiều tiền thì mời chồng em nhé, chứ tháng này vợ chồng em kẹt lắm đấy”. Không hiểu từ khi lấy vợ, tôi dần thay đổi hay vì cách đối nhân xử thế với bạn bè, mà chúng cứ dần xa lánh tôi, gọi điện chúng đều cáo bận trong khi lúc sau đã thấy ngồi ở quán uống nước.

Những lần họ hàng tụ tập có cỗ, cô ấy rất mau mồm mau miệng và biến mình thành một nàng buôn không hết chuyện. Cô đem hết chuyện này của bố chồng, mẹ chồng mà không hài lòng ra nói, khiến cho bố mẹ tôi đỏ mặt vì xấu hổ. Thậm chí, khoản vợ chồng sinh hoạt cô cũng bô bô ra, kêu tôi không biết chiều cô, tuần có mấy lần chưa ra đến chợ đã hết tiền. Khiến cho mọi người cũng cảm thấy xấu hổ mà không biết nói thêm câu gì, tự lảng tránh ra chỗ khác.

Đỉnh điểm khiến tôi không thể nào chịu đựng được sự vô duyên của vợ là những ngày vừa rồi. Đối tác nước ngoài của tôi muốn đến thăm nhà để xem cuộc sống của một gia đình người Việt như thế nào vì anh rất yêu thích văn hóa gia đình của người phương Đông. Ngày tiếp anh đến, mà tôi thấy bẽ bàng và xấu hổ tới mức không còn chỗ nào để chui.

Vợ tôi bình thường ở nhà ăn mặc lôi thôi, không chú ý nhiều lắm vì muốn thoải mái, cả ngày đóng bộ công sở khó chịu rồi. Nhưng hôm đó mặc dù tôi đã thông báo có khách quan trọng, nhưng cô ấy vẫn diện chiếc quần ngủ bó cứng, ngắn cũn đến mức không còn chỗ nào ngắn hơn, áo hai dây thì nhàu nhĩ, cúi xuống thì lộ nguyên cả bộ ngực. Tôi nói thì cô bảo họ là người nước ngoài nên không để ý mấy cái đó đâu. Vì có việc nên tôi cũng tặc lưỡi cho qua, nhưng khi nhìn ánh mắt ái ngại của đối tác nhìn vợ mà tôi linh cảm xấu. Trong cả bữa ăn, cô ấy cứ ngồi dạng chân rộng hết cỡ, vừa ăn vừa cười nói hô hố, cứ vỗ tay, đập bàn hết lần này tới lần khác kêu khách ăn, thậm chí còn không ngần ngại vỗ đùi anh ý và khen “lốp anh căng thế!”. Anh ý chỉ còn nước phải cười trừ và xin ra về ngay sau khi bữa ăn kết thúc. Đương nhiên, ấn tượng về tôi không tốt từ đó, hợp đồng của công ty tôi mất và cũng đồng nghĩa với công việc của tôi cũng ra đi luôn.

Nhiều lúc tôi cũng nhắc khéo thậm chí là nạt nộ nhưng vợ chẳng nhận ra, tính cô ấy vô tư quá mà. Thực ra thì cũng toàn những chuyện nhỏ nhặt không đáng để gây mâu thuẫn gia đình. Thôi thì tôi chấp nhận nhịn đi một tí cho nhà cửa yên ấm. Nhưng với cá tính vô duyên hết thuốc chữa, chưa về làm dâu được bao lâu mà đã khiến tôi phải có nước độn thổ thế này rồi, thì sống lâu chắc tôi cũng sẽ rụng tim mà chết lúc nào không biết.

Xem thêm:Những y tuong kinh doanh sáng tạo, độc đáo

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

Đây là tam su tham kin của tôi. Tôi có nằm mơ tôi cũng không nghĩ chồng mình thô bạo, vũ phu mức đó. Anh vơ được cái gì là đập vào đầu tôi, hàng xóm sang can ngăn anh mới thôi.

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Đây là blog tam su của tôi. Anh muốn hai đứa ở chung trước khi cưới để tiện bề chăm sóc vì tôi hay đau ốm, không ở gần anh không an tâm, với lại cũng tiết kiệm nữa.

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Đây là những chia sẻ tam su tham kin về sức khỏe giới tính. Bệnh lậu là một bệnh lây truyền qua đường tình dục không an toàn. Tỷ lệ mắc bệnh lậu ở nữ giới cao hơn nam giới,  nhất là ở nữ giới độ tuổi 15-24 tuổi. Thời gian ủ bệnh lậu ở nữ giới thường từ 2 tuần trở lên, triệu chứng bệnh lậu ở nữ giới rất kín đáo, không rõ ràng.

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Cửa ải đầu tiên mà em đưa ra là tôi phải chăm chỉ làm việc để kiếm ra tiền và biết dành dụm. Cửa ải thứ hai, em nói tôi phải được sự chấp nhận của bố mẹ.

Tôi đang đắm chìm trong cơn mê hạnh phúc, chưa bao giờ hết yêu gia đình nhỏ của mình, muốn chia sẻ với mọi người chuyện tinh yeu gioi tinh đẹp để thấy rằng trên đời vẫn còn rất nhiều tình yêu cổ tích. Tôi 35 tuổi, em (vợ tôi) kém tôi 4 tuổi, tôi làm chung công ty với em. Em là người con gái kỳ lạ nhất tôi từng gặp. Thú thực khi mới bước vào công ty, tôi thấy em quá đỗi bình thường, sau một thời gian làm việc cùng tôi rất quý mến em, mọi người ai cũng quý em.

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2015

Kegel là bài tập thể dục cho nhóm cơ đặc biệt gọi là "nhóm cơ mu cụt". Bài tập Kegel này sẽ giúp bạn cải thiện ham muốn, kéo dài thời gian quan hệ hiệu quả.


Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

Đừng dùng đàn ông, tiền bạc, công việc hay nhan sắc để đo lường hạnh phúc của bản thân. Quan trọng là ở chính bạn, bạn cảm thấy thế nào thôi.

Trước khi đề cập đến hạnh phúc, tôi sẽ đưa nỗi buồn ra trước như thể rước được nó đi, bạn sẽ tiến đến hạnh phúc. Vâng, cứ cho là như vậy đi.
Hệ quy chiếu hạnh phúc của cuộc đời

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

Có lẽ con tim em đã chai sạn cảm xúc mất rồi, với em thì tình yêu đã không còn quan trọng và đáng phải nghĩ nữa rồi.

Người ta nói con gái khi trải qua những câu truyen ngan tinh yeu  thì rất lâu sau mới có thể mở lòng đón nhận tình cảm một lần nữa. Nhưng cũng có rất nhiều người con gái đóng kín trái tim mình mãi mãi, và trong đó có em.

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

Một người đàn ông Đài Loan đã kiên trì chờ đợi người yêu của mình xuất hiện tại điểm hẹn mặc dù cuộc hẹn của họ đã từ 20 năm trước.

tâm sự buồn về tình yêu  của Ah Ji, người đàn ông 47 tuổi, luôn được thấy xuất hiện hàng ngày tại ga xe lửa Đài Nam (Đài Loan), nơi mà người yêu của ông đã hẹn gặp từ 20 năm trước. 

Được biết người phụ nữ hẹn gặp Ah Ji đã không đến chỗ hẹn trong lần hẹn đầu tiên cách đây 20 năm, và từ đó cho đến nay, người đàn ông này vẫn kiên trì xuất hiện tại điểm hẹn với hy vọng sẽ gặp được người phụ nữ của đời mình.

Ông Ah Ji (phải) vẫn kiên trì chờ đợi cuộc hẹn từ 20 năm trước
Ông Ah Ji (phải) vẫn kiên trì chờ đợi cuộc hẹn từ 20 năm trước


Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

Cuộc sống luôn đổi thay từng ngày từng giờ, không ai trong chúng ta có thể thay đổi được điều ấy. Nhưng có một điều chúng ta có thể làm được đó là lựa chọn cách sống cho mình.
Khi chia tay mối tình đầu, đó là khoảng thời gian vô cùng khó khăn với tôi. Cứ nghĩ tới việc người mà bạn yêu thương, người từng thề thốt với bạn sẽ luôn bên bạn, yêu thương bạn đến cuối đời. Một ngày đẹp trời nào đó lại nói chia tay với bạn. Tôi chắc chắn rằng dù hôm đó bầu trời có cao rộng và trong xanh tới đâu bạn cũng chẳng buồn ngó nghiêng tới nó. Và nếu như bạn không phải là người giỏi che giấu cảm xúc thì sao? Bạn sẽ khóc hết nước mắt và than thở với người bạn thân nhất "làm sao sống nổi khi mình thiếu anh ấy". Nhưng tôi biết rằng bạn cũng hiểu bạn vẫn có thể sống tốt nếu bạn muốn. 
Đừng khóc một mình sau chia tay

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015

Tôi thích cậu ấy, bảo cậu ấy làm người yêu. Chúng tôi quen nhau thật vui vẻ, thoải mái. Ở bên cậu ấy, tôi thấy là chính mình, vui vẻ.

Hôm qua, cậu ấy bảo muốn nói chuyện hôn nhân gia đình cưới tôi. Cậu ấy xin tôi cho một năm để thay đổi và đuổi kịp tôi, để được sống với tôi cả cuộc đời này. Tôi sợ và suy nghĩ rất nhiều. Tôi từng nói rõ không lấy cậu ấy làm chồng. Trên 30 tuổi, tôi mới lập gia đình. Tôi có nhiều việc phải thực hiện, ước mơ của tôi không thể dang dở.
Tôi tự lập từ năm 13 tuổi. Tôi không sống với gia đình, ba mẹ ly hôn nên tôi đã tự sống một mình. Mọi thứ tôi đều tự làm, đau thì tự lo, đói tự chịu, còn gởi tiền về nhà giúp gia đình. Tôi muốn sống bù đắp lại những ngày địa ngục trước đây. Tôi giờ kiếm được tiền, nhiều không nhiều ít không ít, tôi muốn ba mẹ tôi, con tôi không phải khổ vì tiền, không bị gia đình chồng khinh.
Vừa đăng ký kết hôn, anh đòi ly hôn để quay về tình cũ

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015

Vậy nên gái ngực chưa to, lời ong bướm chưa biết ngỏ, lại không học được cách coi đàn ông là máy ATM như em thì dẫu có xinh xắn, hiền lành, tâm hồn mong manh lương thiện vẫn không có tình lang bên cạnh. Không cam lòng với những tối đông đơn lạnh chỉ có chai bò húc làm tri kỷ. Em đành mượn bàn phím tỏ lòng. Bảo vệ các giá trị truyền thống và duy trì sự đa dạng sinh học là phụ, chứ tự sướng nhằm đề cao giá trị bản thân mới là chính.
Gái ngoan đừng tuyệt chủng!

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

Đã một tuần trôi qua, anh nhẫn tâm bỏ mặc mẹ con em. Vẫn tưởng tình yêu anh dành cho mẹ con em rất lớn, khó khăn vất vả ra sao anh cũng không bao giờ rời xa mẹ con em.
Anh đã từng nói dù chết anh cũng không bao giờ bỏ mặc mẹ con em vì anh yêu mẹ con em hơn cả bản thân mình. Mẹ con em là nguồn động lực để anh sống và vượt qua tất cả. Những lời anh nói in sâu trong tâm trí, em không thể nào quên anh à. Sao anh vẫn nhẫn tâm ra đi bỏ mặc tất cả.
Vì nợ nần cờ bạc không thể trả mà anh đã chọn cách trốn nợ, rời xa mẹ con em. Mẹ con em đã cố gắng níu anh bên mình nhưng không thể được. Vì tình yêu em dành cho anh rất lớn, em đã bất chấp tất cả can ngăn của gia đình mà bên anh. Em tin và mong anh sẽ quay đầu làm lại từ đầu. Em không muốn anh mãi sống sai lầm như vậy. Chỉ cần anh quay lại làm lại từ đầu, mẹ con em sẽ bên anh cùng vượt qua khó khăn. Anh đã hứa sẽ làm lại từ đầu và không bao giờ rời xa mẹ con em.
Anh ta không dám nhận lỗi lầm của mình. Anh ta ra sức năn nỉ níu kéo người kia nên căm thù em khi em làm người kia biết hết mọi chuyện.
Em mới ra trường, xin việc hết sức khó khăn. Nhờ anh họ quen giám đốc công ty em đang làm nên giới thiệu em vào. Định mệnh đã đến, em và anh gặp nhau. Văn phòng toàn nam, chỉ mình em là nữ. Qua tiếp xúc hằng ngày, anh để ý rồi tán tỉnh em. Anh rất dễ mến, người cao ráo, cách nói chuyện và cách sống được mọi người trong công ty đánh giá cao. Anh chăm sóc cho em rất nhiều, em rất hạnh phúc. Anh làm đủ thứ không để em buồn về vấn đề gì, anh giúp đỡ em trong công việc rồi cuộc sống.
Bao năm lo toan cho cuộc sống, em không thể nói với thầy hai tiếng "cám ơn". Hôm nay, em nhờ mục tâm sự gửi đến thầy thêm 5 tiếng nữa là "em yêu thầy nhiều lắm".
Tôi sinh ra và lớn lên ở miền quê nghèo khổ, quanh năm chịu biết bao mưa dầm gió bão. Ở quê tôi, người ta thường chỉ học để biết chữ, chứ làm gì có tiền mà học cao. Ba má tôi dù thiếu trước hụt sau vẫn cố cho con ăn học đến nơi đến chốn. Anh em chúng tôi thương ba má nên đứa nào cũng học giỏi và ngoan lắm. 
Thời gian cứ dần trôi, tôi vào đại học. Nơi xa lạ không quen biết ai, tôi chỉ ở ký túc xá cho rẻ tiền. Tôi học hành chăm chỉ, không dám chơi với ai vì nghĩ mình đi học xa mà lại nhà nghèo, có bạn bè nhiều đi ăn uống tốn kém. Bạn bè rủ, tôi không dám đi. Tôi chăm chỉ nên học rất giỏi, lại hiền nên ai cũng mến. Là một cô gái nhà quê nhưng tôi sở hữu làn da trắng hồng tự nhiên. Đám con trai trong lớp và bên ngoài, từ những chàng công tử bột thành phố đến những anh sinh viên nghèo bắt đầu để ý đến tôi. Bản chất nhà quê của tôi không thay đổi, tôi không ăn diện không đua đòi. Tôi không phải lòng ai cả vì nghĩ phải lo học, sợ yêu đương ảnh hưởng đến học hành thì uổng công cha mẹ tôi ngoài quê vất vả.