Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

Anh yêu nhóc rồi đấy, yêu từng phút giây bên nhóc, sẽ quý trọng quãng thời gian đó. Cám ơn nhóc đã dành thời gian tam su buon cho anh.

Ngày anh quen nhóc cũng bắt đầu chuỗi những ngày mưa bất chợt giữa cái tiết trời không thể yêu thương nổi của Hà Nội, cả anh và nhóc đều yêu mưa, yêu những lúc đi dạo trong làn mưa bay hay vứt tất cả để dầm mình trong những cơn mưa xối xả. Nhóc, một cô bé vô lo, vô nghĩ luôn giữ nụ cười trên môi, giận nhanh, quên nhanh. Anh, một chàng trai cũng luôn cười nhưng là để che giấu rất nhiều nỗi buồn nặng trĩu trong tim. Ngày mình gặp nhau cũng là ngày anh vừa chia tay tình yêu khắc cốt ghi tâm của mình chưa được bao lâu, trong tim khi nào cũng man mác một blog tam su nỗi buồn.

Nhóc đến mang theo nụ cười với má lúm đồng tiền đáng yêu, đôi mắt long lanh biết nói cùng với những câu chuyện đủ thể loại dài bất tận. Nhóc có thể luyên thuyên hàng giờ liền xoa dịu nỗi buồn, cô đơn trong anh, cho anh cảm giác yên bình một góc nhỏ trong tâm hồn. Cứ như vậy anh thích nhóc ngay từ lần đầu gặp gỡ, một chút rung động nhỏ từ con tim đã chai sạn cảm xúc. Nhưng anh lựa chọn chôn chặt chút rung động nhỏ này vào sâu một góc trong tim vì đã quá mệt mỏi với tình yêu, sợ lại nhận thêm những vết thương mặc dù nó chưa kịp bắt đầu.

Cuộc sống xô bồ vội vã trôi nhanh chẳng bỏ qua một ai, sau những ngày dài áp lực công việc đầy mệt mỏi anh lại nhớ cảm giác lúc cạnh nhóc. Anh tìm gặp nhóc nhiều hơn, gửi tin nhắn nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn những cảm xúc để rồi cái chút rung động nhỏ ấy anh đã chôn chặt lớn thêm từng ngày. Nhớ những lúc cùng học tiếng Anh, ngồi nghe nhóc luyên thuyên không biết chán, lúc dầm mưa khi trời bất chợt tầm tã sau buổi chiếu phim, lúc cùng đi dạo ngày nắng ngày mưa, lúc trêu đùa cười vui vẻ toe toét và lúc cùng lặng lẽ ngắm mặt nước phẳng lặng chia sẻ yên bình.

Trong trái tim anh đã có hình bóng nhóc lúc nào chẳng hay, anh vẫn hỏi mình vậy hình bóng người cũ đâu rồi, hình bóng đã yêu suốt 4 năm còn đâu? Chẳng lẽ anh là người vô tình vậy sao, dù biết rằng trách nhiệm vẫn còn, rằng chỉ cần cô ấy nhờ anh sẽ luôn luôn dang tay giúp đỡ. Anh lại chôn sâu tình cảm này một lần nữa, vẫn gặp, vẫn trò chuyện, vẫn nhắn tin với tư cách là một người bạn, một người anh hướng dẫn che chở cho nhóc, không hơn, hay đi xem phim hai viet nam cùng nhau.

Một buổi chiều bỗng nhận được tin nhắn từ nhóc, nhóc bảo có lẽ nên cho người đã theo đuổi gần hai năm một cơ hội và cho chính nhóc một cơ hội. Lòng anh chết lặng, buồn man mác, tự châm một điếu thuốc kéo một hơi dài bình tĩnh lại, khẽ cười mỉa chính bản thân mình. Ừ, anh có là gì với nhóc đâu, thôi thì mong cho nhóc luôn bình an, cố gắng làm tốt bổn phận là một người bạn, một người anh. Cũng chính giây phút đó anh hiểu rằng tình cảm này chẳng thể giấu nổi, không thể chôn chặt được nữa. Anh nhận thấy tình cảm với người cũ đã hết, chỉ còn lại sự cố chấp không tin rằng tình yêu đó không còn, giống như khi mất đi vật gì đó cứ mãi tiếc nuối mà không nhận ra không có nó ta vẫn sống bình thường.

Viết những dòng này có nghĩa anh đã buông bỏ sự cố chấp của mình, người ta đã vui bên tình yêu mới, anh cũng nên đi tìm cuộc sống riêng của mình nhóc nhỉ? Anh yêu nhóc rồi đấy, yêu từng phút giây bên nhóc, sẽ quý trọng quãng thời gian đó nhóc à. Cho dù nhóc có là cơn gió thoảng qua đời anh, thì anh tin đó sẽ là cơn gió đặc biệt nhất, cơn gió thoáng mát tâm hồn, xoa dịu trái tim. Cám ơn nhóc đã dành thời gian cho anh. Mãi yên bình nhé, nhóc con!

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Chú gặp chồng tôi tam su buon: "Ông ngu quá, để trai đến tận nhà chở vợ đi chơi". Chồng tôi nói rõ mà chú không chịu nghe.

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Có lẽ trong tình yêu đối với vợ có cả lý trí, cả phần tôi sống vì gia đình, vì định kiến xã hội và vì sự hèn nhát của bản thân khi không vượt qua được những định kiến của người đời về những con người kỳ lạ như tôi.

>>> Lắng nghe, chia sẻ những tam su buon về hôn nhân gia đình

Tôi 26 tuổi, có vợ và một con trai, mọi người nhìn vào đều nói tôi có một cuộc sống nhiều người mơ ước: gia đình hạnh phúc, hai vợ chồng đều kiếm được tiền và con cái khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Sự thực cuộc sống của tôi không bình lặng như thế bởi tôi là một người song tính, xu hướng tình dục đồng giới của tôi lớn hơn tình dục khác giới. Tôi sợ, mình sẽ ngoại tình vào một ngày nào đó. Tôi phát hiện ra sự khác biệt của mình khi bắt đầu học cấp ba và đã có những cử chỉ thân mật với một cậu bạn cùng lớp. Sau đó, cậu bạn chuyển lớp, chúng tôi không còn gặp nhau nữa.

Tôi yêu vợ như một vỏ bọc cho sự hèn nhát
Lên đại học, tôi cố gắng kìm nén cảm xúc khác biệt của bản thân để trở thành một người bình thường. Tôi từng chặn cuộc gọi, chặn tin nhắn, Facebook của một người bạn thân chỉ vì trót yêu thầm cậu ấy. Đến giờ có lẽ cậu cũng không biết tại sao. Tôi sợ nếu như cứ tiếp tục gặp sẽ không giữ nổi lòng mình, lại đi lệch con đường đã chọn.

Rồi tôi gặp vợ tôi, cô ấy học cùng đại học, chúng tôi đã có một tình yêu đẹp như bao đôi sinh viên khác, cũng nhung nhớ, tâm sự, giận hờn, ghen tuông… Nói ra điều này có thể mọi người sẽ chửi tôi nhưng sự thực tôi chưa bao giờ yêu vợ say đắm như tình cảm đã dành cho hai cậu bạn kia. Có lẽ trong tình yêu đối với vợ có cả lý trí, cả phần tôi sống vì gia đình, vì định kiến xã hội và vì sự hèn nhát của bản thân khi không vượt qua được những định kiến của người đời về những con người kỳ lạ như tôi
.
>>> Chia sẻ những câu chuyen tinh duc thầm kín của giới trẻ

Ra trường, chúng tôi cưới nhau trong sự chúc phúc của gia đình, bè bạn, như một hình mẫu lý tưởng cho bạn bè phấn đấu. Chúng tôi nhanh chóng có một công việc thuận lợi, lương kha khá, một baby kháu khỉnh. Tôi vẫn cố gắng kìm nén phần dị biệt trong con người mình, luôn giữ khoảng cách với tất cả những ai cùng giới mà bản thân bắt đầu rung động, tất nhiên trừ những thằng bạn thân của tôi.

Rồi tôi gặp Nam, học dưới tôi một khóa ở trường đại học. Ban đầu chỉ là những trao đổi về lĩnh vực mà chúng tôi có chung đam mê, dần dần tôi nhận ra mình và Nam có khá nhiều điểm chung, từ tính cách, quan điểm sống, đến cả suy nghĩ và hoàn cảnh gia đình. Tôi đã yêu Nam từ lúc nào không hay, cũng lờ mờ cảm nhận được tình cảm cậu ấy dành cho mình. Và thế, tôi đi yêu một ngườiđàn ông mới thay vì vợ mình.

Chúng tôi thường chat với nhau hàng giờ, nói đủ chuyện trên trời dưới bể. Nam khá nghe lời tôi nhưng cũng có khi bẵng đi cả tuần không liên lạc với nhau. Chúng tôi như đang chơi trò chơi thử thách sự kiên nhẫn của đối phương. Khi có ai đó chịu thua mà liên lạc trước thì lại chat chit, đi ăn trưa cùng nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tất nhiên mọi chuyện cũng chỉ dừng lại ở mức bạn thân và cuộc sống hai mặt của tôi cứ diễn ra như thế. Hạnh phúc khi ở bên Nam và trở thành một người con hiếu thảo, người chồng tốt, người cha tốt khi về với gia đình nhưng luôn dằn vặt và đau khổ.

Có thể kịch bản cũ lặp lại, tôi sẽ tìm cách tránh mặt cậu ấy, trả lời điện thoại, tin nhắn, Zalo một cách hờ hững nhất có thể. Tôi cần bình tâm trở lại trước khi có thể coi cậu ấy là bạn như bình thường nhưng trong sâu thẳm trong trái tim mình, tôi muốn được một lần phiêu lưu trong tình yêu thực sự, được sống cho chính bản thân mình, mặc kệ những rào cản, những định kiến xã hội. Rồi Nam sẽ trở thành một cột mốc trong lòng tôi nhưng không biết tôi có còn dành tình cảm cho ai sau cậu ấy nữa không. Tôi còn chịu đựng được những chuyện tương tự đến bao giờ?
>>> Tuyển tập những phim hai viet nam hay nhất, mới nhất