Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Ngày tôi biết mình mang thai bé thứ hai cũng là lúc phát hiện chồng ngoại tình. Bồ câu của anh không ai xa lạ, chính là cô đồng nghiệp kém anh 8 tuổi. 
Anh thường “vô tư" đưa cô ấy và cả các đồng nghiệp khác về nhà tôi ăn uống tụ tập. Anh cũng gửi con cho cô ấy mỗi khi tôi đột xuất công việc không kịp đón con buổi chiều. Anh nói với tôi, đó là tình yêu, không toan tính so đo, không thể từ bỏ. Anh không lựa chọn được giữa cô ấy và gia đình. Họ đã duy trì mối quan hệ yêu đương hơn 4 tháng.

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015

Tôi thích cậu ấy, bảo cậu ấy làm người yêu. Chúng tôi quen nhau thật vui vẻ, thoải mái. Ở bên cậu ấy, tôi thấy là chính mình, vui vẻ.

Hôm qua, cậu ấy bảo muốn nói chuyện hôn nhân gia đình cưới tôi. Cậu ấy xin tôi cho một năm để thay đổi và đuổi kịp tôi, để được sống với tôi cả cuộc đời này. Tôi sợ và suy nghĩ rất nhiều. Tôi từng nói rõ không lấy cậu ấy làm chồng. Trên 30 tuổi, tôi mới lập gia đình. Tôi có nhiều việc phải thực hiện, ước mơ của tôi không thể dang dở.
Tôi tự lập từ năm 13 tuổi. Tôi không sống với gia đình, ba mẹ ly hôn nên tôi đã tự sống một mình. Mọi thứ tôi đều tự làm, đau thì tự lo, đói tự chịu, còn gởi tiền về nhà giúp gia đình. Tôi muốn sống bù đắp lại những ngày địa ngục trước đây. Tôi giờ kiếm được tiền, nhiều không nhiều ít không ít, tôi muốn ba mẹ tôi, con tôi không phải khổ vì tiền, không bị gia đình chồng khinh.
Vừa đăng ký kết hôn, anh đòi ly hôn để quay về tình cũ

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015

Vậy nên gái ngực chưa to, lời ong bướm chưa biết ngỏ, lại không học được cách coi đàn ông là máy ATM như em thì dẫu có xinh xắn, hiền lành, tâm hồn mong manh lương thiện vẫn không có tình lang bên cạnh. Không cam lòng với những tối đông đơn lạnh chỉ có chai bò húc làm tri kỷ. Em đành mượn bàn phím tỏ lòng. Bảo vệ các giá trị truyền thống và duy trì sự đa dạng sinh học là phụ, chứ tự sướng nhằm đề cao giá trị bản thân mới là chính.
Gái ngoan đừng tuyệt chủng!

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

Bạn hẳn đã nghe nhiều mớ lý thuyết suông về việc "bản lĩnh đàn ông chẳng bao giờ đo bằng việc anh ta thỏa mãn được vợ bao nhiều lần một tuần" hay "chuyện giường chiếu có gì mà quan trọng, quan trọng là tình yêu và tình nghĩa, có thế mới ăn đời ở kiếp được với nhau"...

Đừng tin. Như tôi đây này, từ kinh nghiệm của một người đàn bà có chồng nhưng chưa bao giờ được tận hưởng cảm giác thỏa mãn đến cùng những lúc ở trên giường, tôi có thể nói với bạn rằng, rất bực!

Đằng sau người đàn ông bất lực là người đàn bà rất bực
Phụ nữ cũng là một sinh vật có nhu cầu sinh lý bình thường mà. Đừng ai khoác cho họ chiếc áo thánh nhân để rồi rao giảng rằng chớ có bao giờ lên tiếng đòi hỏi quyền lợi trong "chuyện ấy". Việc của các bà là nằm dưới và cho bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu. Ôi trời!

Tôi không thuộc hàng ngũ những người phụ nữ hiền lành cam chịu ấy đâu, cho nên tôi biết nói ra phần nhiều là sẽ hứng gạch đá. Nhưng vì những người phụ nữ giống tôi, tôi nghĩ vẫn cần một tiếng nói.

Thế này nhé, tôi kết hôn với một ông chồng ngoài năm mươi tuổi người Úc khi bản thân vẫn tràn trề tuổi xanh. Đừng vội quy kết tôi hám tiền. Anh ấy chẳng có tiền đâu. Tôi còn kiếm được nhiều hơn ấy. Vì tôi làm việc trong công ty nước ngoài, là mẫu phụ nữ nhanh nhẹn, thích giao du, lại sắc sảo nên cơ hội làm ra tiền không thiếu. Nhưng tôi lại vì mến mộ kho tàng hiểu biết gần như vô đáy của anh mà chết mê chết mệt và muốn theo anh về làm vợ. Tôi đòi có anh bằng được và sự hiếu thắng đã bắt tôi trả giá. Thành một gia dinh rồi tôi mới hiểu thế nào là "cay đắng" khi "chuyện ấy" lệch pha. Trong khi tôi muốn thật nhiều, chẳng biết bao nhiêu mà đủ, thì anh ấy nhất định chỉ "5 tuần 4 lần". Bạn có hình dung được cái bực của người thừa sức ăn hàng ngày nhưng lại chỉ được chu cấp nhỏ giọt tuần 1 lần kèm 1 tuần nhịn đói hay không?

Dù anh rất tốt nhưng tôi rất tiếc, chúng tôi phải chia tay. 

Tôi gặp người đàn ông trẻ hơn và lại quyết định lên xe hoa lần nữa. Đồng trang lứa nên chồng có thể hòa nhịp với ham muốn của tôi, ít ra là tôi không bị bỏ đói. Nhưng rồi tôi sớm nhận ra, người chồng này, ngoài việc biết ngủ với vợ ra thì rặt không biết làm thêm một chuyện gì. Nói tới đây cũng phải nhận lỗi một phần do tôi, khi tìm kiếm người đàn ông thứ hai trong đời, tôi đã quá đặt nặng vấn đề chăn gối.

Chồng thứ hai của tôi đích thị là con cưng của mẹ. Từ bé đến lớn anh được mẹ bao bọc. Tất tật mọi việc đều do mẹ lo, từ chuyện học hành, công việc, mẹ đặt đâu, anh ngồi đấy. Chỉ có kết hôn với tôi là anh tự "cãi" mẹ mà quyết định. Giá anh ta đừng thử "cãi" như thế một lần trong đời thì có khi mọi chuyện lại chẳng đến như bây giờ. Mẹ chồng luôn mâu thuẫn với tôi, bởi ngay từ đầu bà đã không chấp nhận tôi. Bà ghét lối sống hiện đại của tôi, ghét việc tôi đã có một đời chồng. Còn tôi thì không có ý định thay đổi bất cứ điều gì để làm người khác, kể cả bà, hài lòng cả. 

Mẹ và tôi thường xuyên có những điểm bằng mặt mà không bằng lòng, lúc nào ức thì hoặc bóng gió hoặc xổ toẹt hết ra. Tôi ban đầu không hề có ý định cãi mẹ. Nhưng nhìn thái độ lí nhí, bất lực của chồng trước mẹ mà tôi ức quá. Tôi hiểu ra rằng cái chàng con cưng của mẹ kia đến chết cũng sẽ không thể một lần nói cho ra nói trước mẹ để bảo vệ vợ. Cho nên tôi phải xù lên bảo vệ chính mình. Kịch bản quen thuộc là anh ta thường xuyên bỏ đi, để mặc hai người đàn bà với nhau khi có chuyện. Rồi sẽ có lúc mẹ anh ta gọi riêng con trai ra rao giảng đạo đức, anh ta cúi mặt nghe như nuốt từng lời. Rồi nói chuyện với vợ anh ta cũng cúi mặt như thế, tiếp thu mọi lý lẽ của tôi. Tôi chán ngấy, tôi thèm khát thấy chồng mình có được cái uy của một thằng đàn ông thực sự, nhưng chẳng bao giờ thấy. Tôi nhận ra thêm được một kiểu bất lực nữa của đàn ông. Dù kiểu nào, cũng làm cho đàn bà phát bực.

Giờ tôi băn khoăn lắm. Sống nhạt nhòa theo số đông, cố chấp nhận những khuyết thiếu của cuộc hôn nhân hay lại một lần nữa bất kham mà vùng ra tìm kiếm nơi mình có thể sống được như mong muốn của chính mình? Xã hội này bó buộc, hạn hẹp đến mức không có chỗ cho người đàn bà bé nhỏ như tôi dung thân hay sao chứ?

Có thể bạn quan tâm:

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Thế là tôi chịu. Nhưng thực lòng tôi bực lắm rồi. Vợ tôi không chỉ nói nhiều, kể lể, càm ràm luôn mồm đến rát cả tai, mà còn vớ ai cũng chuyện, nghe được mẩu thông tin ở đâu cũng buôn đi bán lại, thêm mắm thêm muối cho ly kỳ, tới độ tôi nhiều phen xấu mặt.

Khổ vì mồm vợ như cái loa phường
Chuyện gia dinh hàng ngày 

Trong gia đình người vợ quản “két” là việc đương nhiên và nên như thế. Nhà chung, con cái chung thì không cớ gì tiền bạc lại là riêng cả. Đàn ông khôn thì nên để vợ giữ ví.

Gửi bạn Quang Đại, tác giả bài viết “Có nên hủy hôn vì vợ sắp cưới khăng khăng đòi giữ tiền”!

Tôi đọc bài viết của bạn mà cứ nghĩ là tâm sự của chồng tôi mươi năm về trước. Lúc chúng tôi quyết định tiến tới hôn nhân cũng là lúc tôi đặt ra điều kiện như vợ bạn bây giờ: chồng làm được bao tiền phải đưa vợ quản lý.

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

Đã một tuần trôi qua, anh nhẫn tâm bỏ mặc mẹ con em. Vẫn tưởng tình yêu anh dành cho mẹ con em rất lớn, khó khăn vất vả ra sao anh cũng không bao giờ rời xa mẹ con em.
Anh đã từng nói dù chết anh cũng không bao giờ bỏ mặc mẹ con em vì anh yêu mẹ con em hơn cả bản thân mình. Mẹ con em là nguồn động lực để anh sống và vượt qua tất cả. Những lời anh nói in sâu trong tâm trí, em không thể nào quên anh à. Sao anh vẫn nhẫn tâm ra đi bỏ mặc tất cả.
Vì nợ nần cờ bạc không thể trả mà anh đã chọn cách trốn nợ, rời xa mẹ con em. Mẹ con em đã cố gắng níu anh bên mình nhưng không thể được. Vì tình yêu em dành cho anh rất lớn, em đã bất chấp tất cả can ngăn của gia đình mà bên anh. Em tin và mong anh sẽ quay đầu làm lại từ đầu. Em không muốn anh mãi sống sai lầm như vậy. Chỉ cần anh quay lại làm lại từ đầu, mẹ con em sẽ bên anh cùng vượt qua khó khăn. Anh đã hứa sẽ làm lại từ đầu và không bao giờ rời xa mẹ con em.
Đã một tuần trôi qua, anh nhẫn tâm bỏ mặc mẹ con em. Vẫn tưởng tình yêu anh dành cho mẹ con em rất lớn, khó khăn vất vả ra sao anh cũng không bao giờ rời xa mẹ con em.
Anh đã từng nói dù chết anh cũng không bao giờ bỏ mặc mẹ con em vì anh yêu mẹ con em hơn cả bản thân mình. Mẹ con em là nguồn động lực để anh sống và vượt qua tất cả. Những lời anh nói in sâu trong tâm trí, em không thể nào quên anh à. Sao anh vẫn nhẫn tâm ra đi bỏ mặc tất cả.
Vì nợ nần cờ bạc không thể trả mà anh đã chọn cách trốn nợ, rời xa mẹ con em. Mẹ con em đã cố gắng níu anh bên mình nhưng không thể được. Vì tình yêu em dành cho anh rất lớn, em đã bất chấp tất cả can ngăn của gia đình mà bên anh. Em tin và mong anh sẽ quay đầu làm lại từ đầu. Em không muốn anh mãi sống sai lầm như vậy. Chỉ cần anh quay lại làm lại từ đầu, mẹ con em sẽ bên anh cùng vượt qua khó khăn. Anh đã hứa sẽ làm lại từ đầu và không bao giờ rời xa mẹ con em.
Anh ta không dám nhận lỗi lầm của mình. Anh ta ra sức năn nỉ níu kéo người kia nên căm thù em khi em làm người kia biết hết mọi chuyện.
Em mới ra trường, xin việc hết sức khó khăn. Nhờ anh họ quen giám đốc công ty em đang làm nên giới thiệu em vào. Định mệnh đã đến, em và anh gặp nhau. Văn phòng toàn nam, chỉ mình em là nữ. Qua tiếp xúc hằng ngày, anh để ý rồi tán tỉnh em. Anh rất dễ mến, người cao ráo, cách nói chuyện và cách sống được mọi người trong công ty đánh giá cao. Anh chăm sóc cho em rất nhiều, em rất hạnh phúc. Anh làm đủ thứ không để em buồn về vấn đề gì, anh giúp đỡ em trong công việc rồi cuộc sống.
Bao năm lo toan cho cuộc sống, em không thể nói với thầy hai tiếng "cám ơn". Hôm nay, em nhờ mục tâm sự gửi đến thầy thêm 5 tiếng nữa là "em yêu thầy nhiều lắm".
Tôi sinh ra và lớn lên ở miền quê nghèo khổ, quanh năm chịu biết bao mưa dầm gió bão. Ở quê tôi, người ta thường chỉ học để biết chữ, chứ làm gì có tiền mà học cao. Ba má tôi dù thiếu trước hụt sau vẫn cố cho con ăn học đến nơi đến chốn. Anh em chúng tôi thương ba má nên đứa nào cũng học giỏi và ngoan lắm. 
Thời gian cứ dần trôi, tôi vào đại học. Nơi xa lạ không quen biết ai, tôi chỉ ở ký túc xá cho rẻ tiền. Tôi học hành chăm chỉ, không dám chơi với ai vì nghĩ mình đi học xa mà lại nhà nghèo, có bạn bè nhiều đi ăn uống tốn kém. Bạn bè rủ, tôi không dám đi. Tôi chăm chỉ nên học rất giỏi, lại hiền nên ai cũng mến. Là một cô gái nhà quê nhưng tôi sở hữu làn da trắng hồng tự nhiên. Đám con trai trong lớp và bên ngoài, từ những chàng công tử bột thành phố đến những anh sinh viên nghèo bắt đầu để ý đến tôi. Bản chất nhà quê của tôi không thay đổi, tôi không ăn diện không đua đòi. Tôi không phải lòng ai cả vì nghĩ phải lo học, sợ yêu đương ảnh hưởng đến học hành thì uổng công cha mẹ tôi ngoài quê vất vả.
Tôi 30 tuổi, cưới vợ cùng tuổi đã được 4 năm, có một bé 3 tuổi. Với tôi, vợ con là thứ quý giá nhất mà ông trời đã ban tặng cho trên cuộc đời này.
Người ngoài nhìn vào thấy vợ chồng tôi thật hạnh phúc: Cả hai công việc ổn định, có căn nhà chung cư vừa đủ cho một gia đình nhỏ. Cuộc sống vợ chồng đôi khi cũng cãi vã, to tiếng, một phần lỗi do tôi vô tư vô tâm còn vợ thì lại kỹ tính và hay cáu gắt. Xét về phần chăm sóc gia đình và chồng con, cô ấy có thể đạt tới điểm 10, chỉ có điều vợ tôi rất cá tính nên hay cáu giận thất thường. Thi thoảng tôi cũng nổi nóng lại nhưng không bao giờ để bụng được quá 15 phút sau những lần cãi vã vì tôi yêu cô ấy rất nhiều.
Tôi 34 tuổi, có hai con, một trai và một gái hiện sống ở TP HCM. Năm 2003, chúng tôi bắt đầu yêu nhau, đến năm 2009 thì cưới, cuộc sống gia dinh thật hạnh phúc và vui vẻ.
Cách đây gần một năm, tôi kinh doanh đi xuống nhưng vẫn chăm lo cuộc sống gia đình. Lúc tôi cần vợ san sẻ nhất thì nàng quyết định ra đi. Nàng tặng cho tôi hai câu nói mà chắc suốt đời tôi không bao giờ quên. Cũng vì hai câu nói của vợ mà tôi như được tiếp thêm sức lực để cố gắng sống và không buông xuôi như bao người khác.

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

Khắc tuổi, khác tôn giáo, khoảng cách địa lý quá xa khiến em rất khó khăn khi quyết định đi theo tiếng gọi trái tim để cưới anh. 
Em và anh quen nhau được hơn 3 năm, yêu nhau 2 năm. Ở Hà Nội, em đi làm thêm và gặp anh khi anh từ Nam ra công tác. Em tốt nghiệp đại học, không xin được việc ngoài Bắc, nên vào Nam tự thân lập nghiệp. Em gặp lại anh. Anh giúp em xin việc. Hai đứa thân nhau hơn và yêu nhau từ khi nào không biết. Anh đưa đón em đi làm mỗi khi rảnh. Ngay cả khi không rảnh, anh cũng tranh thủ chạy qua rước em. Em yêu anh bởi sự chân thành, vui tính, hiền lành và siêng năng.